PIC Chip 289 bé nhỏ
Vô tình gặp nhau, chẳng biết nhau là ai ... chỉ là 1 cái tên để gọi nhau, nhớ đến nhau mà thôi. Lễ lạc, 2 con người gặp nhau giữa quán cafe quen thuộc, nói chuyện trao đổi về những thứ có phần nào đó kết nối 2 con người ... một cái gì đó chung, cái môi trường khiến chúng tôi gặp nhau.
Một người con gái lạ lùng, mang lại 1 cái cảm hứng cho thằng con trai như tôi. Tại sao lại là hôm nay ? tại sao lại là tôi ? tại sao lại là em ? tại sao đúng ngày tôi ăn mặc chỉnh tề với quần jean, áo thun, giày tây mà không phải là quần sọoc, áo thun bình thường mỗi ngày ?
Uhm ... một ngày tôi chẳng có nơi nào để đi, mọi người đang ở bên kia biên giới, còn mình tôi ở lại chốn Sài Gòn này. Một ngày tôi chẳng gặp ai, lang thang trên ạng nghe nhạc, đọc tin tức, sửa sang lại mớ hình ảnh dang dở ... thì nhận được tin nhắn của em. Cứ tình cờ mà như có sắp xếp ... 2 con người chẳng có chốn nào để lang thang.
Uh thì cafe gặp mặt ... cũng chẳng biết sẽ làm gì, sẽ nói gì, sau cafe sẽ là chuyện gì. Cứ đến đó đi ... sẽ thế nào nhỉ ? Cái tò mò trong tôi bị kích thích đúng thời điểm, khoảng lặng, cảm xúc đang trùng xuống thì em xuất hiện.
Mộc mạc, bình thường ... cởi mở. Em tìm gì ở tôi, em muốn biết gì về tôi ? Tại sao là tôi mà ko phải 1 ai khác ? Chẳng lẽ em muốn "check tôi" ? Đọc nhiều chị em kể về quy trình, quá trình rùi nên cũng hơi ngờ ngợ ... Không, em chỉ muốn gặp 1 người lạ để nói chuyện, và em cho tôi hỏi 3 câu. Sao lại chỉ có 3 câu nhỉ ?
Tôi sử dụng hết 2 lần hỏi của mình để biết tên em, và lý do em chơi ở đây. Vậy là đủ rồi. Tôi không hỏi số điện thoại của em, vì tôi nghĩ nếu còn gặp lại thì đến khi ra về, em cũng sẽ cho tôi mà thôi, hoặc như tôi sẽ mở lời hỏi em ... nhưng không phải bây giờ. Coi như gửi lại 1 cái nợ ghi sổ cho em, đến lúc cần tôi sẽ hỏi em - Anh không còn cơ hội gặp lại để hỏi đâu ! Có duyên gặp nhau, giờ thêm cái nợ thì như ông bà nói có duyên có nợ ắt sẽ còn gặp lại.
Không sắp xếp, không chuẩn bị ... tôi cứ để câu chuyện, thời gian dẫn dắt ... Em thẳng thắn nói chuyện về những vấn đề tình cảm, tình yêu, kỷ niệm tính 1 đêm, về những người đàn ông quanh em ... Lạ thật, một cô gái tìm tôi để nói chuyện với 1 người xa lạ, chẳng biết tôi là ai cả. Có lẽ vì 1 người xa lạ như tôi, nên em dám nói những điều em ko thể nói với bạn bè ... vì em sẽ để tôi lại 1 mình mà, như chưa bao giờ xuất hiện. Đây là khởi đầu cho chuyện tình 1 đêm ? Và nếu tôi nói em ở với tôi đêm nay thì sao nhỉ ?
Trong cả khi uống cafe và ăn tối, tôi luôn nhìn thẳng vào mắt em - nó màu nâu, khi 2 ánh mắt gặp nhau, có 1 chút bối rối, em thường đưa mắt nhìn đi nơi khác, em nhìn khắp nơi trong quán cafe. Nhưng về sau, em nhìn thẳng vào mắt tôi qua tròng kính, liệu em có biết cái mà tôi đang nghĩ không ?
Không phải dục cảm, hay cảm hứng trai gái ... tôi tò mò về em, muốn có 1 đêm bên cạnh để cảm nhận cái lạ lùng đó. Tại sao ?
Tại sao cả con đường rộng thênh thang mà mọi người cứ chen chúc nhau đi qua cây cầu vượt hẹp, cả xe máy cả xe hơi, to nhỏ, cồng kềnh ... cố chen qua cây cầu. Cũng chỉ vì cái cột đèn xanh vàng đỏ, cứ 30 giây nhảy màu 1 lần phía trên kia.
2 ly cafe đá để lại hậu quả là tôi không ngủ được, nằm mà lăn qua lăn lại đến 3h sáng ... khiếp thật. Cô ấy là ai vậy nhỉ ? thật sự em đã thành công khi đánh trúng tâm lý tò mò của tôi, không nhiều quá không ít quá, nhưng thời gian gặp nhau đủ để tôi muốn gặp lại em 1 lần nữa ... gửi vào nick em sdt của tôi và hi vọng.Sâu trong đáy mắt, em nói gì đôi mắt huyền.
Không là cao xa, không thật gần nhưng chứa chan.
Khi anh mất lối trên con đường xa.
Trong đôi mắt em ấm lửa soi lối về
Khi anh vấp ngã mắt em luôn dịu êm, rồi đốt cháy lên cho niềm kiêu hãnh tới...
Muốn được bên em để đắm chìm trong mắt huyền
Đến từ đáy mắt đi cao vời đôi mắt ơi
Ngủ vùi khung tranh trắng trơn ngày qua
Bao nhiêu ước mong sao còn như quá xa
Màu nào ước muốn? Màu nào đầy vơi?
Màu nào cháy lên như lời đôi mắt nói?
Mắt đen đôi khi lung linh thật tinh khôi
Mắt đen ôi trái tim anh thuộc về em
Khi anh mất lối trên con đường xa
Trong đôi mắt em ấm lửa soi lối về
Khi anh vấp ngã mắt em luôn dịu êm, rồi đốt cháy lên cho niềm kiêu hãnh tới...
Mắt đen đôi khi lung linh hạt tinh khôi
Mắt đen ôi trái tim anh thuộc về em
Mắt đen ơi khát khao cháy một lần thôi
Mắt đen hãy thắp lên ngọn lửa đam mê.Mắt đen - Bức tường
Cafe mạnh thiệt ... tôi dậy quá sớm, nhìn ra ban công, con đường hôm nay tấp nập hơn, mọi người về Sài Gòn rồi, các em cũng quay lại rồi, có ai đã rẽ sang con đường khác chưa ? có ai không quay lại đây ?
Gặp 1 em trên ola, hẹn cafe nói chuyện, cũng có 1 chút cảm tình ... uh thì ks là điểm tiếp theo ... nhưng cảm hứng thì không có chút nào ... thôi thì gửi em tiền rùi tôi ra về. Trong lòng vẫn nghĩ đến cái thú vị của cuộc gặp gỡ hôm qua, chắc nó ám ảnh tôi rồi, hay là em ám ảnh tôi nhỉ ?
Em đến bất chợt rồi lại biến mất như chưa từng xuất hiện, chỉ lướt qua tôi trong 1 khoảng thời gian ngắn ngủi, chỉ là 1 lon sting dâu, 1 tô mì hoành thánh nhìu tương ớt, và em thích ăn mặn 1 chút. Em không thích tờ báo doanh nhân, theo em khổ báo quá to rất bất tiện. Em thích 1 người con trai ... và quán hủ tíu đó, em đã ăn rất nhiều lần rồi, em khen họ nấu ngon. Tôi sẽ có thể gặp em 1 lúc nào đó vô tình đến ... liệu em có nhận ra tôi như người quen khi cạnh em là ai đó ?Em... dù rằng tình ta đã cách xa
Dù rằng ai kia đang đứng chờ em
Hãy ở lại đây
Hãy đứng lại đây mấy phút giây rồi đi
Mơ... Một ngày anh mơ đôi ta có thể trở lại
Mình cùng chung đôi bước tiếp trên con đường dài
Giật mình tỉnh giấc không thể chung vai
(Ừ)Sai... thì anh đã sai sao trách được ai
Giờ thì tình yêu đã nhạt phai
Đành thôi câm nín
Đành thôi lặng im
Em bước đi cùng ai
Xin nhận lời xin lỗi từ anh dù đã muộn màng
Dù tình yêu mới của em đã quá nồng nàn
Dù tình đôi ta đã trót dở dang
Giờ ở nơi đây còn lại gì cho chúng ta
Chúng ta đã gió mây xa như thế mà
Giá như ngày xưa đôi ta không yêu quá vội vã
Biết đâu sẽ chẳng có ngày (ngày) hôm qua
Giờ đây tình yêu đôi ta là như thế sao
Chắc quay trở lại là chuyện không thể nào
Giấc mơ mà anh dựng xây giờ đây đã vội tắt
Chắc em cũng sẽ chẳng về bên anh
Giấc mộng giờ đã tan rồi
Em giờ đây cũng xa rồi
Lấy gì để tiếc mơ ước
Khi người em muốn không là anh.Đã biết sẽ có ngày hôm qua - Trịnh thăng Bình
18h chiều nha anh - vậy là tôi đã có 1 người gặp trong ngày hôm nay. Lâu rùi không thấy em xuất hiện. Nhâm nhi cafe ngồi hóng gió nhìn mưa rơi ... và nhìn các em đi ra đi vô, chạy qua chạy lại HH - PĐ =))
Lên lấy phòng rùi nhắn tin cho em. 10ph sau em đến ... ngồi ở ghế trò chuyện 1 lúc, cùng dắt nhau vào tắm. Ôi ... cái bồn tắm đã thiệt, nằm ngâm và ôm em trong đó thì tuyệt, chắc phải set kèo overnight thui) Em vuốt ve, kì cọ thằng nhỏ làm nó cứng ngắc.
Bước vô phòng, lăn ra giường làm vài kiểu ảnh để anh em "gõ phím bằng 1 tay" mà khổ nỗi ks tiết kiệm điện, chỉ đc 2 cái đèn vàng mờ mờ ... cố lắm đc 3 tấm là tạm ổn, nhưng ko ưng ý chút nào. Hẹn em lần sau đi chỗ khác cho ngon lành ... haiz ...
Tôi tựa lưng vào giường, em hì hụp chăm sóc cậu nhỏ ... đưa lưỡi đưa dọc lên xuống, cảm nhận đc sự nhám cua nó. Rùi thì em ngậm vào, nó ấm nóng khiếp tôi tê tê ... vừa ngậm em vừa đá lưỡi bên trong ... tôi phải nín thở để kìm nén cảm xúc của mình lại. Lau cột sạch sẽ, em hốt lun 2 hòn bi ... Không ổn rùi đại vương ơi ! Em kiu tôi ra ghế làm cho thoải mái ... và thật sự thoải mái ... em rên la mún bể phòng lun !
Vửa đẩy vừa nghe em rên mà không thể chơi chiêu "tinh hồn biến" ... cố gắng gồng người giữ đạn ... 2 tay nhào nặn 2 bầu vú, se 2 hạt bắp cứng ngắc ... Bóp nữa đi anh ! Mạnh lên anh ! X_X OMG !!! vớt vát níu kéo chút hơi cuối cùng rùi cũng out ... không thể kiềm chế đc trước cái thân hình dâm giật của em, thêm âm thanh rên rỉ này nữa thì chắc phải nhét lỗ tai lại mất =))
Ngồi lại nói chuyện chút xíu, rùi cùng em vô tắm lại ... bụng lại thấy đói, sôi ục ục nữa rùi.
) Em vuốt ve, kì cọ thằng nhỏ làm nó cứng ngắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét